Tất cả bài viếtLịch sử

Nguồn gốc tarot: từ ván bài Ý đến công cụ chiêm nghiệm

6 phút đọc

Trái với hình dung phổ biến, tarot không sinh ra như một công cụ bói toán cổ xưa. Nguồn gốc của nó khá trần thế: một trò chơi bài.

Thế kỷ 15: một ván bài quý tộc

Vào khoảng những năm 1440 ở miền bắc nước Ý, giới quý tộc chơi một loại bài gọi là carte da trionfi ("những lá bài khải hoàn"). Người ta thêm vào bộ bài thường một dãy lá "trionfi" có hình minh hoạ — tiền thân của Ẩn chính ngày nay. Đây là trò chơi giành lượt (trick-taking), gần với trò tarocchi mà người Ý vẫn chơi.

Những bộ bài sớm nhất còn lại, như bộ Visconti-Sforza, là các tác phẩm vẽ tay xa hoa cho các gia tộc quyền quý, chứ không phải công cụ tâm linh.

Thế kỷ 18: bước ngoặt huyền học

Mãi đến cuối thế kỷ 18, ở Pháp, tarot mới được gắn với huyền học. Antoine Court de Gébelin cho rằng bộ bài chứa đựng minh triết Ai Cập cổ (một giả thuyết nay đã bị bác bỏ), còn Jean-Baptiste Alliette — bút danh Etteilla — hệ thống hoá cách dùng tarot để chiêm nghiệm. Từ đây, tarot bắt đầu đời sống thứ hai của nó.

Thế kỷ 20: đến với số đông

Năm 1909, bộ Rider–Waite–Smith ra đời ở Anh, với 78 lá đều có tranh minh hoạ dễ đọc. Chính bộ này đã đưa tarot đến với công chúng rộng rãi và trở thành chuẩn mực hình ảnh cho tới hôm nay.

Biết tarot từng là một ván bài giúp ta bớt thần thánh hoá nó — và trân trọng nó đúng như nó là: một truyền thống hình ảnh giàu ý nghĩa mà con người đã bồi đắp qua nhiều thế kỷ.

Sẵn sàng thử một quẻ bài?

Trải bài ngay

Đọc tiếp